Vùng lửa và con gái
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lê Thị Kim
Một số bài cùng tác giả
– Khi anh bảo em viết về điếu thuốc– Rung cành lộc nõn
– Khúc hát mùa xuân
– Xuân về trường cũ
– Điều có thực
Hầm Ở đây con gái đào hầm Như chơi chuyền đũa ngày xưa Tay cuốc tay chuyền nàng nẻ xuống như mưa Nhanh quá thể - khiến các đấng tu mi cũng phải ngẩn ngơ chóng mặt Dốc Một con dốc, hai con dốc rồi ba con dốc Như thoa mỡ trợt trơn bởi đêm qua cơn mưa trằn trọc Dưới lằn đạn tải thương, mồ hôi đã ướt mềm mái tóc Các nàng vẫn băng băng như lướt giữa đồng bằng Rừng Ở rừng thường xuyên được đổi món Hết món canh rau lại tới món rau canh Hết món bão, món mưa (lại sang món lạnh) Nhưng yêu rừng, yêu quá thể rừng ơi. Gió Tóc dựng ngược như rễ tre Là khi định thò tay để ôm ngang lấy gió Thế - con gái có phải là ngọn gió Sao các chàng lại gần tóc cứ dựng cả lên Cưa Bây giờ chừng đã nhẹn lắm rồi Cây cỡ bằng bắp đùi mà lưỡi cưa cứ lao đi sàn sạt Con gái bây giờ khỏe như voi! Làm thế vẫn cười nheo đuôi mắt Vẫn cong môi nũng nịu và hát rập ràng theo tiếng mưa đều gõ nhịp trên lưng Lều Không thích ở hầm thì lên ở lều Hầm dã chiến nên lều cũng không thua dã chiến Chỉ cần một mái vải, bốn cọc tre là võng được bung lên Vẫn có một tiếng kẽo kẹt, lời đồng đội ru đưa đầm ấm như ngày xưa mẹ hát… Gai và con gái Suối đôi khi cũng biết khóc Là khi con gái bị gai đâm Thế mà, em đã từng vượt qua bao rừng rậm Với thùng đạn trên vai và quài gạo trên lưng
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào