Vĩnh biệt thiên hà
thôi đừng hát nữa em ơi! Tiếng ca rồi cũng tắt ngôi sao sâu cũng lặn giữa vòm trời lời thầm thĩ chẳng còn nghe em nhắc anh con thuyền lạc lõng giữa chơi vơi đêm đen quá không thể nhìn ra được biển nhận chìm lớp lớp sóng xô anh trôi nổi giữa ngực em vô vọng mạng ván rã rời buồm trắng hư vô con nhện mắc lưới giăng trăm mối sao lên xanh khép kín nẻo chiều mòn đêm trộn lẫn anh vào cùng tóc rối thịt da em là máu với tâm hồn chưa nói hết tiếng yêu đà vĩnh biệt thiên hà ơi ta chán lắm những phù hoa hương huyền hoặc có lần ta ngây ngất để rồi đi như đứa bé không già để rồi đi như một kẻ không nhà lấy hiu quạnh che lên làm mái lán lấy lòng tin nhen lửa pha trà lấy kiên nhẫn làm bữa ăn thầm lặng thôi chẳng cần thắp sáng nữa các thiên hà đừng trêu chọc một gã điên đang thèm thuốc môi ta đang chờ một vệt sao sa để đốt cháy mẩu tàn ẩm mốc môi ta chạm môi em - hai cơn lốc lưỡi ta đầy cay đắng của thế gian anh sẽ giật em ra khỏi vòng tay bão táp vùi anh vào đời em như vùi lửa chẳng tàn.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào