VII. Trăm năm sương nổi
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Thiên Thư
Bức thứ bảy: (Kim Trọng tới thăm Kiều, chàng kể lại ác mộng của mình. Kiều khuyên Kim dấn thân, làm việc nghĩa) Ngựa Kim dừng vó mái Tây Mũ xanh ngọc đính duới cây sương mờ Ung dung áo lụa hài tơ Tiểu đồng đôi trẻ hầu chờ ngoài hiên Trà dâng chén ngát thuỷ tiên Chàng ngồi tựa án ưu phiền mông lung Rằng: Điềm chưa rõ cát hung Mà nay dư cảm hãi hùng còn vương Đêm qua mơ vượt non sương Trên đầu lau lách bên sườn cỏ gai (560) Chân chồn, móc đẫm hai vai Càng lên đường lại càng dài - hướng lên Khi ta vừa tới đỉnh trên Khắp nhìn thiên hạ, bốn bên mấy người Thì đâu, ngun ngút mù hơi Núi kia hoá chiếc cầu ngời trăng thanh Chân non - hoá khoảnh trời xanh Đầu non - hoá vực đá, ghềnh hiểm nguy Hai tay đất đá ôm ghì Cầu treo lơ lửng - còn gì dưới sâu (570) Đỉnh non lại hoá đầu cầu Tưởng lên lại hoá lao đầu xuống khe Mịt mù sương toả mây che Rơi như ngọn cỏ, thét nghe hãi hùng Tỉnh ra cảm sợ vô cùng Chẳng hay mộng ứng cát hung lẽ nào *** Vừa nghe Kim kể chiêm bao Lòng Kiều như suối nao nao dồn về Khác gì mộng thoảng đêm kia Cũng cây cầu lững bốn bề trơ vơ (580) Ta bay cùng tiếng trúc tơ Chàng lên đỉnh ngọn ai ngờ - xuống sâu Trăm năm là mấy nhịp cầu Bước chân kiếm hỏi bể dâu ngậm lời Tử sinh một cõi con người Thấp, Cao, Thành, Bại - khóc cười dở dang Buồn vui trong giấc mơ màng Mấy ai thoát khỏi con đàng khói mây Kiều thưa: Bèo dạt sóng vầy Khuôn thiêng như mảnh trăng dầy lung linh (590) Ý người dấy cuộc phù sinh Cát, Hung cũng tự lòng mình thế thôi *** Hẳn chàng nghị án hôm rồi Đêm qua tấc dạ bồi hồi chưa an Khiến trong ảo giác đêm tàn Chiêm bao - thiếp sẽ nhờ bàn - dở hay Bây giờ hoa cỏ chờ tay Phúc nhân gieo một chút này làm duyên Bốn phương sóng gió đã yên Ban ân bố đức là quyền mẹ cha (600) Móc mưa thấm đượm muôn nhà Thánh hiền mở sách, quan nha dẹp hình Lợi dân là vững triều đình Từ bi trải rộng, yên bình mới xong *** Kim rằng điều đó - hằng mong Cửa quan thành chốn cửa Không đại từ Nhưng đời - hai lẽ công tư Lòng người ẩn hiện thực hư khó lường Dưới trên đâu dễ một đường Phép công cũng trọng, lòng thương cũng nhiều (610) Khó sao tròn vẹn đôi điều Làm quan như thể chơi diều gió to Nào ai ai biết thương cho Qua sông ai đã nhớ đò đưa sông Cứ theo mực thước cửa công Oán ân cũng lắm, mà lòng nào yên *** Nhiều khi nhớ thú điền viên Quân cờ giậu trúc, ưu phiền ngoài tai Muốn đem treo ấn cửa cài Căng buồm, biển rộng sông dài thênh thang (620) Học đòi theo gã Từ quan Bên chùa cởi áo chuộc nàng dưới hoa Mái chèo lãng đãng yên ba Thần Phù xoã tóc la đà rong chơi *** Kiều thưa: Đạo khí tột vời Trăm năm sương nổi mây dời là bao Cho dù bổng trọng quyền cao Tấm thân đâu chỉ ra vào quyền vinh Có mình cũng thể quên mình Cự tà hiển chính yên bình thế gian (630) Giữ cho lòng được bình an Huyện đường nào khác non nam ngủ dài Xưa nay hào kiệt anh tài Không sương gió - đã biết ai đá vàng Cửa công dù được một chàng Còn hơn để rặt những hàng bất nhân Một lòng vì nước quên thân Là quan chẳng trọng, là dân chẳng phiền Kim rằng: tâm Phật lời Tiên Tài nàng cai trị hẳn yên nước nhà (640) *** Đã nghe ngựa hí hiên hoa Vó rơi khiến hạt sương sa ửng hồng Tiễn chàng ra chốn cửa công Thềm lam tương kính đôi vòng tay cung
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào