Viết tặng em trong căn nhà chật
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Quang Quý
Lối về nhỏ căn nhà ta bé nhỏ Một tiếng guốc khua cũng đủ chật rồi Em nấu bếp nhìn anh trong mắt ướt Thế là chiều Hà Nội bớt lang thang Gió ơi gió Chiều nay thôi đừng rủ Cây ơi cây thôi lá rụng im lìm Cuộc đời thật mỗi ngày reo quanh bếp Cứ chập chờn ngay cả lúc yêu em Đâu những tầng lầu sang, ánh đèn cao áp Mái nhà con vừa khép đủ chúng mình Ta bỗng thấy thương hơn từng con nhện Đi suốt đời một mảnh tơ riêng Em vất vả nhiều hơn đêm ít ngủ Lo cho anh chi chút lúc lên đường Một viên thuốc đến dăm ba lần dặn Ốm đau tan từ một lời thương Anh nghèo lắm có gì đâu ngoài sách Có gì đâu gia tài chẳng ngoài em Ô cửa hẹp mà trời thăm thẳm quá Một ngôi sao thả lỏng giữa sa mờ Anh bất chợt nhìn em bất chợt Ô cửa này rộng mở anh đi.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào