Viết cho các con
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Hữu Quý
Con gái 1 Con gái 2 Con trai danh bạ điện thoại mẹ, ba đều ghi thế. Con! ấm môi ba tiếng khóc oa oa đất bazan - gốc cau - cuống rốn cuống rốn ba chôn mọc lên buồng hoa trắng lâng lâng thơm trời Cùa Quê ngoại của con đất dính ngày mưa tã lót sơ sinh phấp phới những lá cờ hồn nhiên nắng mới bay - trong - mắt - ba - tràn - trề! Ba là lửa chân đồi chỉ đủ ấm chăn trâu cắt cỏ mẹ con mang về thời giông gió khâu thành áo xống cho con Từng đứa lớn lên con gái duyên con trai khoẻ nước giếng đá ong sâu ba mươi mét sợi dây kéo lên trong vắt bầu trời con uống thầm thì mây con uống thầm thì xanh bazan hây hây đỏ Từng đứa lớn lên từng hy vọng đắp bồi niềm vui mẹ, ba khoả lấp ngày vất vả nói - cười - trong - trẻo - con - yêu! Con gái 1 Con gái 2 Con trai nay lớn cả rồi ba, mẹ thành cũ kỹ đêm ngủ ít hơn, bữa hai bát nhỏ độ lượng nhiều hơn và hờn giận cũng lâu hơn cuộc đời còn bao chuyện dở dang đêm cạn trở mình, lo bao ghềnh thác vui buồn, hạnh phúc, khổ đau... Cuộc đời, nào biết trước gì đâu hy vọng bao nhiêu được - mất được rất nhiều và, mất chẳng ít hơn! Con gái 1 Con gái 2 Con trai danh bạ điện thoại mẹ, ba đều ghi thế dẫu có ra sao gần - xa trái tim mẹ, ba vẫn phủ sóng yêu thương trùm trời bể gọi Con!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào