Viển vông
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Người người đi trước đi sau Dường như ai cũng làm giàu làm sang Giời sinh ta số bẽ bàng Viển vông mơ chuyện cung vàng cung Nga Bài thơ bèo bọt hôm qua Hơi còn cũ kĩ xứng ba bốn nghìn Còn gì để lấy niềm tin Vài trăm nghìn ấy ai in cho mình? Hơn mười năm lo tỏ tình Giăng tơ trăng ngọc đinh ninh được nhiều Thì ra được cái buồn thiu Dăm ba quyển sách ấp iu đầu nằm Con la con khóc bao năm Không làm nên gạo tối tăm mặt mày Ai ơi! Một kiếp thơ này Xin đừng kiếp nữa lòng này ngán thay! Thì thôi thi sĩ thương vay Khóc đời khó nhọc khóc mây khóc trời Con ơi, buôn bán như chơi Một đời kinh tế gặp thời thong dong Như cha đem mất tấm lòng Bôn ba khắp xứ bỏ công học hành Người đời luôn bảo mong manh Nghèo xơ nghèo xác lạnh tanh cửa nhà Không tiền mua một nhành hoa Làm gì mang tặng người ta yêu mình Thôi thôi con hãy tuyệt tình Lớn lên chớ vội linh tinh thơ buồn!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào