Vị thuốc
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Khuôn mắt, khuôn hình, khuôn tâm trí Anh đã đặt em trong bán cầu não này Và lưỡi dao của thần chia ly đến Xẻ làm đôi hai quầng đen đúa cuộc đời Mỗi cái bay về tan tác nghĩa tình đau Mỗi nửa linh hồn lơ ngơ thiếu thốn Mưa ngâu anh dựa vết cắt vào vách núi, vách núi tái tê Mùa đông em lăn qua vết cắt đóng băng Nhiều năm sau gặp lại ngỡ ngàng hai vết cắt đối diện nhau Mà chưa nhập nỗi một tâm hồn nam nữ Thôi, chính giữa đôi ta là vô hình Hai đầu thê thảm, hai quả núi tuyệt vọng Nặng nề sao chưa giải quyết nỗi nhớ người! Ôi, anh đặt dược sĩ làm viên thuốc lãng quên! Ông cũng bất tài, khước từ vĩnh viễn Có một vị thuốc chôn sâu vào đáy mộ Với ái tình trên cõi thế chấm hết ngay.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào