Vết thương mùa cũ
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Ngọc Hưởng
Một số bài cùng tác giả
– Phút sang mùa– Sài Gòn thơ
– Biếc nụ tầm xuân
– Phút giây huyền diệu
– Nét duyên
Cũng đành để gió cuốn trôi, Chỉ còn phảng phất chút mùi hoàng lan. Ngỏ rêu xưa lá rụng vàng, Ta ngồi đợi giữa mênh mang biển tình. Cũng đành để gió cuốn nhanh, Khép đôi tà lụa mỏng manh buổi nào Bên vườn đứng đợi chiêm bao, Trái tương tư đã héo rũ màu từ ly. Cũng đành để gió cuốn đi, Mười năm tình mộng còn gì nữa đâu! Bến xưa tre trúc bạc đầu, Chia cùng ai chút biển dâu lòng người. Cũng đành để gió cuốn thôi, Tình là sợi khói giữa trời đục trong. Còn đâu một thoáng hương nồng, Lòng dưng không bỗng mênh mông như là… Cũng đành để gió cuốn xa, Tình ơi một thuở đậm đà còn đâu. Vuốt sao phẳng được nếp nhàu, Vết thương mùa cũ còn lâu mới lành.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào