Về với biển
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Xuân Hoàng
Một số bài cùng tác giả
– Bông hồng vàng– Trở mùa
– Tiếng còi tàu
– Ghi ở thành Vinh
– Hoa phượng ở Đông Hà
Tôi lại về với biển tuổi thơ Tóc bạc trắng, sao ngỡ mình cứ trẻ! Điều đáng nói cuối cùng rồi vẫn thế Nhiều lớp trẻ lớn lên như sóng gặp bờ Con sóng nào, cũng nhỏ nhắn vô tư Cũng vồ vập, cũng hiền lành lượn bãi Chút phát hiện trong phút giờ gặp lại Phải đi qua bao năm tháng bão bùng Biển đấy ư, ôi biển của vô cùng! Biển là biển. Và cũng là khát vọng Là dông tố của đời, là dịu dàng của mộng Để hôm nay tôi trở lại bên người Con sóng vô tư, con sóng chào mời Con sóng nhỏ mà biển thì thật lớn Bởi con sóng là cuộc đời hữu hạn Nên biển xanh là khát vọng muôn đời Tôi đã đi. Đã gặp. Đã vui cười Đã giận dữ. Đã đau buồn. Đã khóc Giờ gặp biển. Bỗng nhiên bao mệt nhọc Tự cuộc đời, yên lắng lại trong tôi Mái tóc xanh, yên lặng lại trong tôi Giờ còn lại những sợi mềm toả sáng Cũng như sóng, dưới chân tôi, bạc trắng Bên nền xanh của biển tiếp chân trời
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào