Về giữa ngọ
Đời phố thị lá bay từ thuở Đẫm hồng-trang nguồn lạnh thu rời Hồn du mục cỏ hoa mòn mỏi Rừng đêm xanh trăng tạ không lời Vì hơi thở cũng sầu như lá úa Rớt lưng đèo bối rối lách theo lau Đầu xuân giậy thiết tha vang hưởng của Tiếng thu trùng trong điệp khúc mai sau Người kỹ nữ ngày xưa trên bến nước Sẽ đi về trong bóng nguyệt quanh năm Và sẽ nhắc với đời em chuyện trước Vòm nguyên tiêu rơi rụng giữa trăng rằm Ngày trống rỗng không gian trôi vào cõi Xót xa thân sầu chảy máu bên xương Ngày theo tháng tiếc thương không tiếng gọi Nghe mùa xuân không đổ lục bên hường Con đường thẳng con đường cong cỏ mọc Nhịp mơ màng những quang gánh lên vai Hồn tuổi trẻ phiêu bồng trong tơ tóc Trút tình thu lạc gió ở bên ngoài Màu hoang đảo từ đây em sẽ ngó Cát xa bờ tơ chỉ rối chiêm bao Về phố thị lúc mặt trời đứng ngọ Giấc miên man em liều liệu đi vào
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào