Về đâu?
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Chiêu Dương
Đăng bởi Admin
vào 17/03/2026 13:13
Từng cơn đau xé rách thân thể mục ruỗng, Nhục nhằn chó đói kiếm miếng cầm hơi. Uất hờn nghẹn đắng lí tưởng mong manh, Nhân thế bạc như vôi Chiều! Hạnh phúc? Thương vay, khóc mướn tấn tuồng, Tình đi, khúc ruột đứt rời. Đêm trắng khóc, Cô đơn bạc tóc những con sâu cắn mòn. Bình minh lại tiếp bước lên đường xa tít gió! Loài chim thiên di tránh rét, Người tránh đâu số phận đời mình?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào