Vàng thu mong manh
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Vàng thu ơi! Vàng thu mong manh Vàng thu tim vàng hồn nai xanh Đôi ta ngây tình đôi ta say Trăng xinh nghê thường đi sao đành? Đồi trăng soi hồ khe băng trinh Nâng tơ mành ru mê thân hình Mi dâng trào men khêu bao năm Môi cong đào cong cong đưa tình Ô, thu này nghe dâng mênh mang! Hơi êm đềm lan xa từ nàng Âm thanh nào len trong hơi sương Tình yêu chờ say giăng ngàn hàng Phong ba rồi đau thương phong trần Ta trôi về nơi đâu phân vân? Thuyền yêu lênh đênh tan lênh đênh Ai đi, ai còn vương trăm lần Đôi chim tình ta bay cao bay cao Bay Đông, bay Tây ôm lao đao Ai giăng đời đau, ai xây thành Thôi rồi thời gian chìm nơi nao! Mưa ngâu mưa sầu lòng Ngưu Lang Sầu ai yêu nhau thu khăn tang Qua từng mùa du dương cung tình Qua từng chua cay qua lang thang Sao còn nghe thu kêu than van? Sao còn nghe thu rên tơ đàn? Tâm tư vàng sao quên sao quên Ôi, con đường làm quen ân cần! Ai đang cười khi thu đang phai Chưa am tường con tim than dài Chưa từng mơ say men say thần Mai thu à, thu ơi, thu mai!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào