Bao đêm chỉ có một mình Cồn cào nỗi nhớ gia đình quê hương Chiếc đài đặt ở đầu giường Vặn to lên để nỗi buồn nhỏ đi (Nỗi buồn là nỗi chi chi Cứ vây lấy Bác cả khi đông người) Trở bên nào cũng sương rơi Thèm nghe có một tiếng người đêm đêm Vặn to lên, vặn to lên Ngoài vườn các chú cũng thèm được nghe Bác thương các chú xa quê Nhớ nhà Tết chẳng được về đã lâu Nhớ nhà lòng Bác thường đau Làng Sen hương khói trước sau thế nào Chị ra thăm phải đợi vào Mồ cha mưa nắng đồng bào chở che Một mình Bác những đêm khuya Nghe đài đâu chỉ là nghe cho mình Không vợ con, chẳng gia đình Đêm đêm vẫn cứ một mình thế thôi Việc nhiều buồn chẳng chịu vơi Vặn to lên để mọi người cùng nghe…

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào