Than rằng: Lễ năm phục buộc vào lòng ruột, cổ kim kim cổ luống mơ màng; Việc trăm năm ngẫm lại gót đầu, không có có không chi kể lể. Cảnh phù du trông thấy khéo buồn thay; Hồn hồ điệp chập chờn thêm ngán nhỉ. Nhớ thuở lá đào phất gió, phan hồng nở thắm đức dường non; Chờ khi cây ngọc rủ cành, sẻ phấn san hương ân những bể. Trước chầu thần phật nhún lễ rờn văn; Trong đám nhi tôn chải vành chuốt vẻ. Giấc trăm tuổi thảnh thơi con hạc múa, dứt bầu đàn vui thú nhân gian; Bỗng năm canh rầu rĩ tiếng quyên dồn, đem tinh phách dạo miền xích thuỷ. Tình biệt ly lúc ấy càng đau; Tính cơ sự ngày xưa lại bẽ. Cầm nửa khúc thoắt đâu chênh bóng nguyệt, trách duyên hôi mà cao giấc hùng bi; Liễu một cành chưa chút nẩy chồi xuân, than phận bạc bỗng hụt dây kháng lệ. Gánh giang sơn nói lại thương cha; Đội phu phát nói càng tủi rể. Hàng trúc hai chồi bé nhỏ, tưởng hơi ôm ấp cháu thương bà; Phận bồ đôi kẻ long đong, nối giọng thấp cao con khóc mẹ. Ôi! Gang tay bóng sổ, ngán kiếp phù sinh; Bãi bể nương dâu, buồn cơ mộng thế. Rắp lộn xuống thềm đào bà Vương Mẫu, hỏi làm sao cắc cớ trăm chiều; Toan với lên cung nguyệt chị Hằng Nga, hỏi sao khéo chát chua lắm vị. Nay nhân: Đường tổ rước về; Tuần ngu đặt tế. Nực nội quạt nắng hè thủa trước, chưa chút lưng tần đĩa tảo, ngửa lên trông non nhạc nghìn thu; Lạnh lùng sinh gió bấc ngày nay, gọi là mảnh giấy thoi vàng, cúi xuống đốt nén hương một lễ.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào