Than rằng: Đường cái cổ kim, đi sinh về tử, nghĩ thôi buồn bã kiếp nhân hoàn; Cửa con tạo hoá, khép tịch mở triêu, tưởng lại chập chờn cơ mộng thế, Ba xuân tấc cỏ ngậm ngùi thay; Một phút nghìn thu ngao ngán nhỉ. Nhớ thuở đeo tên cắp lá, gót long sa nghìn dặm bước chông gai; Trải phen sới liễu vun lan, tay yến dực muôn thu công núi bể. Vững nền phúc thọ hãy còn lăm; Đóng cửa âm dương sao kíp nhỉ. Hai cúc dục bỗng lá xanh hiu-hắt, chợt lúc nâng niu giá ngọc, dứt dây ân ái thẳm đầy vơi; Một cù lao vừa nước biếc xa xăm, thoắt nay trùng trập mùi lam, nhắc gánh cương thường sầu nặng nhẹ. Hợp tan thế cục biết bao căm; Cay đẳng gia tình khôn xiết kể. Hàng qua điệt khát khao Phong thuỷ, nghé tan đàn, khuya sớm luống băn khoăn; Mảnh khâm trù lạnh lẽo đông tinh, chim lạc tổ, ra vào thêm lẻ thẻ. Đầu thềm ghẹo nhớ giục hồi ve; Bên suối khêu buồn ray khúc dế. Đau đớn phận nhung trường bé mọn, việc thi ung vắng vẻ biết nhờ ai; Xót xa tình bào huyết thơ ngây, lời giao trích xăn xiu khôn cậy kẻ.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào