Vá miệng mồm
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Xuân trắng, xuân trinh, xuân khoanh tay cười khe khẽ mát dịu lòng Kìa, hạnh phúc từ đâu trập trùng biển lạ! Múa hồn anh tươi mới nhú non măng Em đến như làn hương Cindy, Em đi như núi gãy ngọn rồi! Và anh cũng như ngọn cây tre gãy Nghĩ chẳng xứng tầm mong sánh bước sóng mênh mông Ngày ngày đi học thềm lòng mong hoa rải Đêm đêm tự nói với bóng trăng già hằng tỉ năm ngơ ngẩn Anh ngẩn ngơ dài theo gót guốc khua yêu Ôi, anh ước gương trăng chẳng bao giờ xinh đến thế! Đày đoạ tâm hồn tê dại dáng thư sinh Cái lưng anh dài ra ba nghìn cây số Cũng không sao dám tỏ một đôi lời mê muội Thời gian mất, Anh như bị ai chặt tay dài Chém đôi mắt mong Bịt lỗ tai nghe ngóng Và con đường quê cỏ lấp tự hồi lâu Xin tất cả biết yêu loài hoa sang trọng Loài tiểu thư, sao ta dại dột vá miệng mồm!?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào