Uống rượu với ông lái đò bến cũ
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Tường Linh
Ngồi nán lại ngắm trăng cùng với lão Khuya rồi khỏi ngại khách sang sông Rượu còn hơn nửa chai cũng đủ Nhớ lung tung và chuyện thêm nồng Ngày chú nhỏ bỏ làng đi biệt Lão cũng vừa chí tuổi trung niên Tuổi đời cách chẵn hai con giáp Ba mươi năm, chú lưu lạc bao miền? Thưa, cụ vẫn đưa đò không nghỉ Đưa đò ròng rã bấy nhiêu năm? Cũng như chú nhỏ làm thơ vậy Nào khác đưa đò cho thế nhân Phần lão đi hoài không thấy đến Trên sóng đâu quyền được mỏi chân? Chén này chú phải cạn nguyên chén Ơ kìa sao mắt lại se buồn? Chú về khuya khoắt gay tôm cá Chỉ có trăng đầy với rượu suông! Cháu hỏi câu này không phải lắm: Cụ có bao giờ muốn đổi thay Cái nghề đi mãi mà không đến Lắm dập vùi xưa, bạc bẽo nay? Ông lão ném chai vừa hết rượu Làm xao nhẹ mặt sóng lăn tăn Trả lời, chỉ tiếng cười khanh khách Chỉ tiếng cười lay buốt ánh trăng…
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào