Uống niềm cay đắng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Bình chè ơi! Rót cho anh thêm niềm cay đắng ủ ê Tách thống khổ đựng tràn trề Ta hoá ta to ra chiếc tách Mưa mùa hạ nhạc đồng quê trong lòng tép riu rên rỉ Kêu rêu hương buồn sợi khói chia li Ôm dáng tuyệt hại đời trai chết say trong biển nhớ Chôn núi buồn đáy thung lũng cõi hồn đau Hai ngả đánh đau đều hai ngả Hai mảnh đời: vách đá, vách gỗ đây Biết cái đẹp, cái thật lòng say đắm rụng triệu hồn tim Đành cầm kiếm chém phăng một nhát xé bầu trời tứ tán Mùi yêu đương rêu mọc, nấm nâu đầu than cay nghiệt Co phận mình sợ sệt kỉ niệm xưa Ai đến đây cấy vào ta liều thuốc điên rồ Ta muốn nhập hồn vào nơi điếng loạn Nghênh mặt đời cười khanh khách đón em yêu Thôi, nói vậy như loài ngu si hoang tưởng Cầu thơ rượu cháy hết những điêu tàn!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào