Tương tư áo trắng quê
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Có phải mặt em là mặt trăng? Mùa xuân rộn rã nét chị Hằng Nên chim ngây ngất chuyền có cặp Anh cũng say tình không nói năng Áo trắng trường quê cong đợt sóng Tình anh dờn dợn xáo động lòng Mong đến làm thân xin được cưới Không ngờ trăng rụng kiếp long đong Trăng ơi, đáp đậu nơi vàng ấy Có tội giùm ta thi sỹ này? Yêu nhau đã hoá tim thành rượu Tự chuốc đời mình đến ngất ngây Hai tà trinh bạch quấn đồi cao Buồn vui phảng phất múa dạt dào Ước gì anh ở trong nếp ngọc Hô hấp tình lên mộng má đào Ngày anh xin phép với me thầy Nghĩ rằng anh gió thổi làn mây Tuyệt tình đến thế xui ngăn cách Cho đến hai ta vỡ tháng ngày Trăm năm hai kẻ nhìn xa lạ Khi bé bồng con lệ xót xa Của hai kẻ khổ cùng đau đớn Nức nở thêm gì một tình ca Mỗi lượt đi qua con đường cũ Lòng mây đen lại kéo mịt mù Trang thơ tình ái anh thôi viết Xé toạc mơ vàng cõi âm u Ôi, lá chiều thu ngơ ngẩn bay! Là hồn một gã lỡ làng say Uống trong vạn kiếp sầu lai láng Không biết giờ ai rõ vơi đầy.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào