Từ nhật kí thơ Kim Dung
bánh thơm...mùi lá mươi năm quê nhà khói bếp mùa đông xa vời chiều lên mây tím ngang trời cỏ xanh trăng gió ta ơi đi tìm... bỗng dưng thi ảnh trữ tình trong ngơ ngác nắng giật mình...vàng tươi mênh mang sóng cỏ trên đồi đêm dường khoảnh khắc xa xôi dập dềnh nắng hạ gió lốc cháy đồng mùa đông trở lại dòng sông sao về? Tầm Dương ly biệt sầu khuya đò xưa vẳng tiếng thu mưa... hồn đàn dang tay tiếng thở gió tràn theo mây mộng mị ôm ngàn đêm nghe... kết thành cánh chim thiên di lặng yên tiếng vọng thầm thì dường sau... đừng trôi tôi đang lay hoay cỏ ưu tư mọc nắng đầy ai gieo? lạc cùng mây nước trong veo cho tôi lạc với trăng theo dặm ngàn từ vệt nắng đến vầng trăng hình như mây trắng lang thang một ngày ba lô nhỏ buồn nặng vai vì sao đêm lặng dốc dài mộng tan ngày mai thức dậy đêm tàn đi tìm hạnh phúc chứa chan cõi tình mây trôi ngồi ngắm một mình ẩn nhàn biển động sóng tình chẳng xong biển khơi gió lộng về không đêm lên lịm tắt nắng hồng vội chưa? đợi hoa chẳng thấy người xưa sầu đời trong gió thoảng qua khơi dòng... thật dài một vệt nắng trong cho tôi tìm suốt mùa đông chỉ là... thế là yêu quá giấc mơ! mẹ chờ hoa nắng ngày thơ tôi về gập ghềnh đôi lúc phân ly chỉ còn một khắc xuân thì tiêu dao...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào