00.00

Một số bài cùng tác giả

Tự trào
Bi kịch
Ta đành lục bát
Thức và mơ
Có một nụ cười
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 08:46

Tôi đã đọc những nhà thơ rất lớn Và nghĩ rằng không ai nữa lớn hơn Họ đã viết cả những điều rất nhỏ Và như là chỉ để tặng riêng tôi! Như số phận, tôi yêu thơ từ bé Và nghĩ là không gì đáng yêu hơn! Lại có khi chán thơ như thể Những vẩn vơ, vớ vẩn, chập chờn Nhưng dẫu vậy, tôi vẫn không ngừng đọc Và đôi khi còn chọn ý, tìm vần Đến bây giờ đã trắng râu, bạc tóc Chính giới, văn trường không mấy hồi âm! Tuy cũng có dăm bảy ngài trọc phú Kiêm chức quyền, giận thơ kẻ xăm xoi Lại cũng có vài mươi bợm nhậu Bốc thơ tôi trên cả chín tầng trời! Chẳng còn biết ra sao, tôi quyết tìm để hỏi Một nhà thơ đang còn, tuổi độ ngót ba trăm “Hồi âm hả? - Nhà thơ cười bình thản - Có thể chẳng bao giờ! Có thể đến... ngàn năm!”

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào