00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 09:25

Buổi chiều đó nằm dài trên nước thẳm Gió vô tình lay động nắng mong manh Dòng sông Tuyên như suối ngọc long lanh Chầm chậm cuốn những mảnh trời lơ biếc Trên đồi cao lặng trong màu nắng huyết Tháp điêu tàn mong đợi bóng đêm lan Ta nằm dài trên cỏ áy mênh mang Đợi những kẻ ở chân trời mù mịt... Mặt trời đã lăn trên sườn núi thẳm Từ không trung rơi xuống cõi trần gian Một đêm mờ. Bóng tối nhẹ nhàng lan Ban lặng lẽ linh hồn cho muôn vật Giã địa cầu, bao nhiêu người đã khuất Chôn non sông trong một giấc mơ dài Ta lặng ngồi lắng tiếng thở muôn loài Ngắm hiện tại tan dần ra dĩ vãng Như ánh chiều tan dần trong bóng thẳm Lòng âu sầu nhớ tiếc cảnh xa xôi Lòng hỏi lòng: Ta rơi xuống cõi đời Từ cầu nào? Từ thời nào trong vũ trụ? Để làm gì? Nếu không là than thở Những nước non dân tộc đã tan rồi...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào