Từ đất đến bình
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Chế Lan Viên
Một số bài cùng tác giả
– Những sợi tơ lòng– Xuân
– Chùm nhỏ thơ yêu
– Tình ca ban mai
– Đoạn cuối thế kỷ
Người mẹ già Nắm đất Chiếc bàn quay Ở bên ngoài Nắng sáng Hoa lay. Theo tay Mẹ già Nắm đất Xoay xoay Đất ngủ nghìn năm Tỉnh dậy Sáng mai này Mê theo một dáng hình Đất đuổi như bay. Ôi quá trình Đến chiếc bình Từ nắm đất Xa thay! Dưới vẫn còn đêm Mà trên đã là ngày Trên đã là bình Mà dưới: đất Còn đây, Đất đẻ ra bình Từng nét Thơ ngây Đất hóa thân Ra khỏi mình Hay bình hiện hình Thay đất ? Có ai hay ? Cả một dòng nước xoáy Để thời gian thôi trôi Hóa thành cái vực sâu Hút mãi Và trung tâm Là chiếc bình Đọng lại. Nắm đất đi qua Buổi sáng đi qua Chiếc bình tồn tại. Và kìa những hoa văn Dần nổi... Mờ xa... Những hoa văn của một thời con gái Mà tay mẹ ngỡ quên rồi Chiếc bình Đã phục hồi Cho sống lại Hiện dần ra... Mẹ gửi lòng mình trong nắm đất, trong bàn tay Có phải thế mà thời gian quay trở lại ? Chíec bình ấy là chíec bình không có tuổi Tuổi thời gian là tuổi sáng mai này Mẹ chẳng biết đâu Xin đừng có hỏi! Chiếc bình im không nói Ở chỗ ta thấy một dáng hình Một công trình Họ thấy một cơn say.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào