00.00
Đăng bởi Admin vào 16/03/2026 18:33

Người mẹ già Nắm đất Chiếc bàn quay Ở bên ngoài Nắng sáng Hoa lay. Theo tay Mẹ già Nắm đất Xoay xoay Đất ngủ nghìn năm Tỉnh dậy Sáng mai này Mê theo một dáng hình Đất đuổi như bay. Ôi quá trình Đến chiếc bình Từ nắm đất Xa thay! Dưới vẫn còn đêm Mà trên đã là ngày Trên đã là bình Mà dưới: đất Còn đây, Đất đẻ ra bình Từng nét Thơ ngây Đất hóa thân Ra khỏi mình Hay bình hiện hình Thay đất ? Có ai hay ? Cả một dòng nước xoáy Để thời gian thôi trôi Hóa thành cái vực sâu Hút mãi Và trung tâm Là chiếc bình Đọng lại. Nắm đất đi qua Buổi sáng đi qua Chiếc bình tồn tại. Và kìa những hoa văn Dần nổi... Mờ xa... Những hoa văn của một thời con gái Mà tay mẹ ngỡ quên rồi Chiếc bình Đã phục hồi Cho sống lại Hiện dần ra... Mẹ gửi lòng mình trong nắm đất, trong bàn tay Có phải thế mà thời gian quay trở lại ? Chíec bình ấy là chíec bình không có tuổi Tuổi thời gian là tuổi sáng mai này Mẹ chẳng biết đâu Xin đừng có hỏi! Chiếc bình im không nói Ở chỗ ta thấy một dáng hình Một công trình Họ thấy một cơn say.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào