00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 08:58

Đã lạnh buốt đám mây chiều bạc thếch Sương hoàng hôn phủ mịt bóng hoang mồ Đời bi hận kéo thơ vào cõi chết Đàn ngân thầm một khúc máu bơ vơ Ta nằm đại bên góc đời u tối Để nhận diện người là những bóng ma Ngày ẩn hiện, đêm sáng loà móng vuốt Sau nụ cười là lớp lớp điêu toa Thắp một đoá nhang thơm mùi lẽ sống Thử bình yên, nghe đá thở trong hồn Gió rụng xuống, cho lời giun dế ngọng Đá dại khờ nên đá cứ vô ngôn.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào