Trước nguyên sơ kì diệu
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vương Trọng
Tặng hoạ sĩ Mai Văn Kế Cô gái ngực trần giã ngô, sẩy gạo Mùa về nún nhẩy nhịp cao nguyên Cô gái ngực trần gội đầu, giặt áo Sức dậy thì ngồn ngọn thiên nhiên... Cái nguyên sơ kỳ diệu anh tìm Bị phong tục, thói quen che lấp Lòng trân trọng, tay nâng niu màu sắc Cho hiện hình vẻ đẹp ngàn năm. Cặp dào tiên mới nhú tuổi trăng rằm Đầu tháng hạ trái xoài vừa chớm ngọt Gần gụi tưởng giơ tay hái được Mà cao xa tít tận trời xanh. Gốc cây già ngỡ chết cuối góc tranh Cũng dồn sức để nhú mầm, bật lá Và tảng đá bao đời trơ gan đá Cũng mềm ra khi cái đẹp quây quần. Tôi quên mình tóc đã hoa râm Quên cô độc và bao điều lao nghĩ Khi đứng trước nguyên sơ kỳ diệu ấy Trái tim thường đập nhịp mùa xuân.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào