Trưa Phú Lợi
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vương Trọng
Không mây Không gió Bầu trời Treo Mặt trời quả lửa Không cây Không ngọn cỏ Đất hút tầm Cát nỏ Rang Nhà tôn Mái tôn Vách tôn Che Những người lính cởi trần Nằm ngủ. Phú Lợi Trưa Nóng mềm đế dép cao su Mái tôn hừng hực váng đầu Bỏng bàn tay vô tình chạm vách Chiếu trải gầm bàn nhường khách Tôi nằm mở mắt với trưa Nhìn đống đội trở mình trên những tấm ghi-đường băng tạm lát Lưng mồ hôi dính cát Cát trèo lên mái tóc đôi vai. Từ Công Pông Chơ Năng các anh về đây Balô rách trận truy lùng vướng gai Quân phục đựng vào hòm đạn Túi áo đựng lời cảm ơn xứ bạn Cơn sốt đựng trong người Bất chợt lại bùng ra... Tôi ngồi nhìn cát mắt hoa Khao khát cơn mưa bất chợt Mưa trên mái tôn-cũng là niềm hạnh phúc Dù tiếng mưa Như búa gõ Như trống dồn Dù gió gào, gió giật mái tôn Dữ dội Cho cần mát những người đồng đội Khỏi trở mình trên rát bỏng tấm ghi Ráo mồ hôi, đất cát rơi đi Trả lại màu đen cho tóc Và thân thể hồng hào da thịt. Ước thế thôi, làm gì mưa được Trưa Phú Lợi Bầu trời treo mặt trời Không mây, không gió . Mặt đất - cát nỏ Nhà tôn - lò thúc mầm Người lính đâu phải là hạt giống? Tôi ngồi yên lặng Mồ hôi rơi vào mắt cay cay...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào