Trưa hè
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hoàng Gia Cương
Một số bài cùng tác giả
– Em có về Hà Nội– Cơn bão nhỏ vênh đêm
– Về quê
– Nói với thạch sùng
– Rùa ơi
Trưa hè qua Ret tô răng (*) Xe loang loáng nắng ken hàng vướng chân! Gánh rau trĩu nặng, vai bầm Mẹ đi - đi giữa đường trần nhấp nhô! Lưng còng năm tháng âu lo Rau xanh mấy vụ? Ấm no bao ngày? Gánh đầy chua, chát, đắng, cay Mớ rau, nắm củ... vai gầy mẹ nâng Nắng nung bỏng rát bàn chân Áo phơi trắng bạc, ướt đầm mồ hôi. Phòng ăn vênh váo ai ngồi Quăng tiền mua lấy cuộc cười hớ hênh! Trời xanh - xanh đến mông mênh Giê Su, Đức Phật... lòng lành gửi đâu? Ba trăm đồng một mớ rau Ba trăm nghìn một món xào bông lông Nắng hè loá chín tầng không Chập chờn một áng tóc bồng bềnh mây! Trong phòng dở cuộc tỉnh say Rèm che máy lạnh, níu ngày vào đêm Kính đen tối sẫm mắt nhìn Lon bia sủi bọt đức tin vơi, tràn! Nắng hè rót lửa chang chang Áo thêm ướt đẫm rau càng héo khô! Phố đông dáng mẹ bơ vơ Dòng đời xuôi ngược hững hờ mẹ đi... Nôn nao bức bối trưa hè Chói chang cành phượng tiếng ve kêu đàn!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào