00.00
Đăng bởi Admin vào 16/03/2026 18:36

Linh cữu chói ngời như đau thương như ánh sáng Dân tộc mang theo bên mình vượt bể thời gian Bể cách mạng lắm đá ngầm, hỗn sóng Có Bác bên mình, ta vững tâm. Thiên thu im lìm, thiên thu tịch lặng Bác nằm bên trong, ta đi ở bên ngoài, Đôi tay Bác nghi yên trên bụng Xếp đấy mà, đâu phải buông xuôi. Từ đây mỗi lần cách mạng đi lên Mỗi khi khai sáng kỷ nguyên, trở mình thời đại Khi lòng ta có việc chưa yên Khi dân tộc có điều muốn hỏi Ta quay nhìn về đây, chờ đợi Chói ngời ở đấy, một niềm tin.            * Bác mất rồi. Cái chết uổng công Từ lâu Người hoá tinh thần Người hoá non sông Là chiến thắng huy hoàng trời Tổ quốc Người hoá dựng xây Người hoá vun trồng Có cái bất tử của người duy tâm Hào quang loá mắt Lại có cái bất tử của người duy vật Nhập hạt lúa sổ thành mình vào mặt đất Lên trong mùa vĩ đại của nhân dân. Bác vĩnh cửu muôn đời không thể mất Người trong lăng và Người ở ngoài lăng.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào