Trong đêm Phòn Thà Khẹt
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vương Trọng
Đất ngấm hơi mưa, người ngấm rượu Lá cây vẫy gió, người sao yên Chắp tay mời anh, em đứng đợi Sao anh lại bảo Phòn chưa quen? Vào hội Lăm–vông không ai lẻ Con gái mắt tình, má đỏ au Con trai tay dẻo, đôi chân khoẻ Kín một vòng Phòn biết nhớ nhau. Đứng dậy nào anh, đừng bối rối Một mình em lẻ, đứng em buồn Tay anh trăm việc từng làm giỏi Hẳn là tay dẻo của đêm Phòn Em đứng chắp tay là em đợi Là em đã nghĩ bấy nhiêu điều Chẳng nói gì đâu, em là gái Gái Lào im lặng nói thương yêu. Như đọc được lời cô muốn nói Sau thoáng chần chừ, anh đứng lên Đêm Phòn thêm một màu quân phục Tán xoài nở muộn đoá trăng quen.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào