Tiếng hát in hình vào vách đá Con đường vọng lại tiến cười xưa Rêu phong phủ kín con đường máu Tìm dấu bàn chân trong vết mưa. Xe đi cháy rụi trong bom lửa Dưới vực nhăn nheo sắt thép buồn Khúc khuỷu những ngầm cua vượt dốc Núi rừng nhắc nhớ những hoàng hôn. Đây chỗ cô văn công đứng hát Hầm hoang chôn lạnh hai mươi người... Đá bia ghi tạc người không tuổi Tĩnh lặng Trường Sơn sương khói trôi. Ngẩng mặt nhìn rừng, rừng xa lắm Thao thức đồi hoang trơ đất cằn Bắt gặp phong lan từ thuở ấy Nở treo mình vào bóng xa xăm.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào