Trò chuyện với Vọng Phu
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vương Trọng
- Về thôi nàng ơi Niềm sum họp đã vào từng cánh cửa Sao nàng còn đứng trong mưa, trong gió Cô đơn giữa mây trời? - Thế để đâu những lời Ta đã hẹn với người ta thương nhớ? - Người ấy chẳng bao giờ về nữa Mấy ngà năm ngắn ngủi lắm sao Đất nước qua trăm trận binh đao Lở bồi, dâu bể... - Người đời biết thân ta hoá đá Nhưng hay đâu ta hoá đá niềm tin Hoá đá nỗi cô đơn Và thời gian chờ đợi! - Nhưng nàng chẳng thể nào đợi nổi Ngày người ấy trở về Chẳng ai hiểu bằng ta điều đó Chẳng ai hiểu bằng ta nỗi khổ Của người vợ chờ chồng... Ta hoá đá đợi triệu lần nỗi đợi Để những người vợ muôn đời thoát khỏi cảnh chờ mong.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào