Chức không cao, nhưng anh biết đủ Vầng trăng tâm soi sáng kiếp người… Em chê dại, già nua, bảo thủ Phải bon chen bành trướng cái “tôi” (!) Của không nhiều, nhưng anh tri túc Sáng lương tri: kho báu vĩnh hằng… Em chê dở, kém tài, chậm tiến Phải học khôn ô lại, quan tham (!) Em không đẹp, nhưng anh an phận Năm tháng trôi qua giữa thanh bình… Em… mỉm cười khen anh hiền triết: “Tri túc” rồi, đời hoá tươi xinh!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào