Trèo lên cái đỉnh nhân tình
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Trèo lên cái đỉnh nhân tình Mới hay đen bạc rập rình nhau chơi Từ khi hoa đẹp của người Giàu sang đến thế lắm lời chua ngoa Em ơi trăng cứ càng xa Xa thì đã biết sao mà đắng cay? Nói chi câu nói đoạ đày Chữ duyên chữ nợ an bài biết sao! Một lần vướng phải chiếc dao Ái tình bỡn cợt ba đào dấy lên Người ta lặng lẽ muốn quên Than ôi, thế sự chớ nên muộn phiền! Vào chi cái cõi như tiên Vào rồi một khắc ngẫm điên một đời Thế là khuyên nhủ mà chơi Càng khuyên cũng thế lả lơi cung tình Em ơi, trăng mộng dáng hình Đố ai mà chẳng tỏ tình với em Từ khi môi mắt chết thèm Là khi trăng vỡ êm đềm bước qua Giá gì anh đủ tài ba Đủ tiền xây đại cung ngà cho ai Nhưng anh vốn kiếp ăn mày Nửa đêm thức giấc tiếc hoài trăm năm.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào