Tặng Nông Quốc Chấn Thuyền ta chầm chậm vào Ba-bể Núi dựng cheo leo, hồ lặng im Lá rừng với gió ngâm se sẽ Hoạ tiếng lòng ta với tiếng chim. Thuyền ta lướt nhẹ trên Ba-bể Trên cả mây trời trên núi xanh Mây trắng bồng bềnh trôi lặng lẽ Mái chèo khua bóng núi rung rinh. Thuyền ta vòng mãi trên Ba-bể Cây chạy theo thuyền thuyền vẫy đi Phải ta vượt khỏi nơi trần thế Tới giữa mông lung, giữa diệu kỳ. Nghe đồn xưa có thần Ba-bể Vì giận nhân dân giết mất bò Nửa đêm nổi sấm làm giông tố Dìm bản làng vui xuống đáy hồ. Thuyền ta lại lướt trên Ba-bể Chuyện cũ tan dần như khói sương Ta đẩy mái chèo xua lặng lẽ Sáng ngời mặt nước ánh vầng dương. Đẹp sao du kích hồ Ba-bể Chồng Nhật kiên cường lại đánh Tây Rẽ đá chèo mây chân bước nhẹ Vụt chém quân thù như chặt cây. Thuyền ta quanh quất trên Ba-bể Đỏ ối vườn cam, thắm bãi ngô Nhộn nhịp trâu về, vang tiếng trẻ Đâu còn giông bão hung thần xưa. Thuyền ơi chầm chậm chờ ta nhé Chim hót trên đầu ta lắng nghe Một lần đã tới, ôi Ba-bề Muốn ở đây thôi chẳng muốn về.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào