Trăng ngọc dậy thì
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Ngực liễu sóng quấn quanh bốn mùa tứ hải Pha hương hồng sực nức ứ không gian Em về đây trăng lên mười tám dậy thì Dậy khát khao, dậy lòng mênh mông xanh thăm thẳm Môi mây đào bay loã xoã sông sâu Hai sông ấy trập trùng khêu gợi Nói lời tình bằng châu ngọc, pha lê Hỡi vòng eo của vị ái tình Chớ lắc lư đi về uyển chuyển Mắt anh còn sáng lắm mặt trời đây Ngày và đêm em làm bình minh lòng này Làm núi lửa tỉ năm bốc lên triệu tầng mây diệu vợi Và thác lòng anh đổ dốc đến mấy tỉ hải lý kia Mai khe ngọc chảy qua niềm cực lạc Là yêu đương đúng chất vợ chồng thiên biến Cứ vẫy vùng cuồn cuộn đam mê Đã rẽ ra sức sống diệu kỳ Nếu một lần có nhau vĩnh viễn Xin một lần chắp cánh đôi chim bích thạch Mộng bay về dạo khắp thiên đường Người chưa biết cái quý hơn châu báu Là châu báu em – một tia hy vọng sống còn Hỡi thế giới có đôi lần tan vỡ Vì do đâu hay chính trái chia ly xẻ trời bấy bá Và đi đâu ta cũng chiến bại thật rồi! Này vì sao, này ánh trăng rằm dào dạt sôi lên Sao không đến nói điều tươi rói? Thế nhân ơi, vui vầy lên đi nữa Dại gì cú rũ với niềm đau!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào