Trăng gọi thi nhân
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Sóng sánh trăng biển hồ Phơi ánh mềm du dương Bờ khuya liễu mê ngủ Ru mộng vàng bốn phương Trăng nồng dạo buổi vàng diễm tuyệt Phảng phất mùi hương xạ không gian Thử người anh tài sóng cong sóng Nhẹ lá tình si nghiêng mắt nhỏ Tóc xoã tơ vàng gợn nét trong Trái cấm vàng kia đợi chờ đó Thi nhân rụng hết cánh hồn thơ Lặng nghe ý tình giăng nhịp thở Thoáng sương vờn khát cháy tay gió Khoe lung linh ngọc bén mùa yêu Mê tơi lực hút khơi say chén Chân thơ rất khẽ men tơ chiếu Cõi hoa trăng mềm đan sao khó quên! Hỡi trăng nếu vô tình Sao từng gọi nhau đến? Vàng khát cháy dáng xinh Cung lòng gảy yêu mến Giá được nàng hát ca Dăm bài nhạc nho nhã Mãi mãi xanh dốc hồn Trăng à, ngất ngây quá! Một cảnh đêm cung nguyệt Lòng mênh mông tháng năm Thả hồn với tất cả Rủ trăng mãi sáng chói Dệt tấm mộng ta nằm Ném cả gánh mong chờ tháng năm Hoá chủ rể đến bên khuôn rằm Thế nhân bén lại nói yêu nhiều Xin đừng héo trụi lúc xa xăm!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào