Có lần, trong một đêm sao Vạc tre con ngắm trời cao cùng bà Bà cười, chỉ tít trời xa Một mai bà hoá trăng ngà bên con Con oà khóc đến héo hon Không cho bà hoá trăng non trên trời Bà ôm con, khẽ đáp lời Cái ôm ấm tựa nắng phơi thóc vàng Thế mà trong một ngày hoang Sân phơi lặng lẽ, nắng vàng nhạt phai Bà đi về phía thiên thai Con nằm đợi những ngày dài trăng lên Biết bà vẫn sẽ ở bên Trăng cao vẫn sẽ mọc lên giữa trời Nhưng đôi khi giữa cuộc đời Con thèm ôm ánh trăng nơi xa nào Mà không thể hoá vì sao.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào