Trăng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Chu Minh Khôi
Một số bài cùng tác giả
– Tinh mơ Bản Luốc– Xuân về
– Qua xóm Xướng Cau
– Mùa phượng đỏ
– Ngư ông và thi sĩ
Rất nhiều khi trăng úp mặt vào đêm Khóc rưng rức dưới trời sao mất ngủ Trăng mười lăm mang hình hài thiếu nữ Vú non tơ giấu trong nịt mây vàng. Tóc vô hình trăng xoã xuống mênh mang Muôn tơ sáng dệt thành hoa nắng Rồi một ngày hoa kết thành trái cấm Ăn một đời thiếu vắng, ta yêu. Có những khi ngơ ngẩn giữa chiều Trăng tức tưởi xoá dấu mình trong gió Ta nhẫn nại uống lời trăng bỏ ngỏ Chùm thơ yêu ngọt lịm giữa môi mình. Rồi những ngày trăng thức lúc bình minh Đỏng đảnh lắm thế mà ta vẫn đợi Dây tơ sáng buông quanh ta tóc rối Ta thì đầy mà trăng lại gầy thêm. Làm con thuyền trăng lướt nhẹ trong đêm Chở đầy thơ và ta về cổ tích Phía mười lăm bến bờ đêm tĩnh mịch Ta mở hồn tựa cửa ngóng trăng lên.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào