00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 10:04

Rất nhiều khi trăng úp mặt vào đêm Khóc rưng rức dưới trời sao mất ngủ Trăng mười lăm mang hình hài thiếu nữ Vú non tơ giấu trong nịt mây vàng. Tóc vô hình trăng xoã xuống mênh mang Muôn tơ sáng dệt thành hoa nắng Rồi một ngày hoa kết thành trái cấm Ăn một đời thiếu vắng, ta yêu. Có những khi ngơ ngẩn giữa chiều Trăng tức tưởi xoá dấu mình trong gió Ta nhẫn nại uống lời trăng bỏ ngỏ Chùm thơ yêu ngọt lịm giữa môi mình. Rồi những ngày trăng thức lúc bình minh Đỏng đảnh lắm thế mà ta vẫn đợi Dây tơ sáng buông quanh ta tóc rối Ta thì đầy mà trăng lại gầy thêm. Làm con thuyền trăng lướt nhẹ trong đêm Chở đầy thơ và ta về cổ tích Phía mười lăm bến bờ đêm tĩnh mịch Ta mở hồn tựa cửa ngóng trăng lên.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào