Trăm năm
Chiêm bao mộng tưởng ngân dài Ý trong tờ mộng nhớ ngày yêu nhau Tình vân như mão yêu đào Còn nguyên kiều diễm hương màu đầu tiên Yêu nhau bao xiết buồn phiền Máu tim đầy đủ, đồng tiền hụt hao! Từ từ niệm tưởng thử sao Con từ từ thấy hồng đào giai nhân Cái ấy dìu về dặm phần Dìu từ tử diệt Việt Tần mà ra "Sao cho muôn dặm một nhà Cho người thấy mặt là ta cam lòng" (*) Các con không gặp Nguyễn Du Chính ông cũng chẳng gặp Du bao giờ Nhưng lời thơ ấy còn trơ Bên nguồn vĩnh phúc bất ngờ tỏa ra Những là ánh sáng chói lòa Việt Nam văn hiến băng qua dặm nghìn Bốn nghìn năm bốn nghìn năm Con chưa biết rõ trăm năm là gì? Bây giờ tạm biệt từ ly Ông về chín suối con đi đường đời Về sau tâm sự bồi hồi Bỗng dưng con sẽ nhớ lời cảo thơm Phong tình cổ lục đa đoan Sử xanh còn chép đá vang còn truyền Làm thân trâu ngựa uyên nguyên Đền nghì mai trúc diện tiền do lai? Em vui thục nữ thiên tài Em buồn tận tuyệt di hài sử xanh
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào