Tôi nghe tiếng kêu u tịch của loài người
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Lãm Thắng
Một số bài cùng tác giả
– Tin nhắn ngày tình yêu– Tháng tư về Quảng Trị
– Sao em không nhấc máy?
– Nhớ chi nhớ lạ!
– Về Huế đi anh
buổi sáng ngày tám tháng một tôi đã hái một chùm tiếng chim đeo vào ngực mình tôi đã ngắt một nạm bông cỏ đuôi chồn cắm vào chiếc bình sứt đó là hai chứng tích của mùa đông đã làm hơi thở tôi bớt gấp gáp đi phần nào còn nữa cái mục kỉnh viễn một độ rưỡi cũng đã gãy một gọng và mẻ mép trái tôi đang nghĩ về những vết gãy của năm tháng những nứt rạn của nhơn tâm lòng người lốm đốm rêu tiếng đàn đâu đó có màu huyết dụ đang rung ngân một khoảng trời dài ngộ biệt tôi bước ra con đường cũ những lá chuối vàng rực sắp khô những tàu dĩ vãng con đường bạc đầu ngọn cỏ tôi không thấy mặt trời ôi mặt trời bị che khuất sau lớp lớp khói mù sương phủ dòng sông tê cứng tĩnh mạch những hàng cây lụ khụ mù xám tôi đã nghe những tiếng kêu của loài người đang chập chờn trong đám sương huyễn ảo
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào