Ngày xưa còn mài đũng quần trên ghế Tập tò đem con chữ ghép thành thơ Tuổi bé dại nhưng thích chơi yếm thế Cũng chán đời, cũng than trách vẩn vơ Đã trốn học lang thang tìm thi hứng Nơi đồng hoang, nơi biển vắng ước ao Nằm trên bãi tay gối đầu thức trắng Mà nàng thơ mù mịt tuốt trời cao! Rồi lớn lên nàng thơ càng trốn biệt Bởi lo toan chuyện cơm áo, cửa nhà Bốn mươi năm chưa cầm lại cây viết Thơ bị tù chết ngất chẳng đường ra Nay con cái đã tạm bề yên ổn Không phong lưu nhưng cũng khá thư nhàn Lên Facebook quen bạn bè khắp chốn Có nhiều cô thật kiều mỵ dung nhan Không tìm kiếm thơ bỗng dưng ập đến Rất tự nhiên quen thuộc tự buổi đầu Ừ, thơ rác, thơ củ mài, củ chuối Miễn ấm lòng no bụng có sao đâu!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào