Tóc thời gian
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Tóc bằng bạc muôn trùng sông bạc Trổ từng hồi hương nhạt trái thời gian Chim gảy đàn Cá múa ba lê Mà nhện lòng giăng trong cõi mộng Đêm ghé tai nghe tình chín rục Chứa thiên thu ý vị hoa nàng Tóc bay qua cửa sổ Dấu chân chim bay qua cửa sổ Ta cầm vầng trăng bắt đong đầy thật đẹp Chiếc dù che hồn chưa ướt nỗi mơ em Đêm ngoằn ngoèo ưỡn mình trôi theo sông Nin Chẻ tuổi xuân ra hằng hà mảnh vụn Từng mảng sắc bén bay lấp lánh Tay gió nào vừa sờ đến mắt ưu tư Sờ đến miền trăng ta trong vắt Một cung lòng hoá triệu triệu đoá hồng hương Từng nốt nhạc nhễu xuống lời khêu gợi Thuở tình non của núi với sông Khe suối nữ hồng đã thở nhịp ái ân Cho cơn trọ thảm trần bay vội vã Ôi, ta gánh tình bằng men say lưng hồn nặng trĩu! Bỗng quên rồi ngàn nhát kiếm sát thương tim.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào