Tóc thề xứ Huế
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Kiên Giang
Cuối tháng, thầy vô trường võ bị Xa trời Đồng Khánh, học trò yêu. Xa rời Bến Ngự sông An Cựu Nắng đục, mưa trong lắng tiếng chiều. Thầy sắp đi xa trò ở lại, Mùa hoa phượng cũ úa phai rồi Cổng trường bỗng biến thành ga nhỏ, Trò tiễn thầy đi, ai ngậm ngùi. Lần cuối, cô học trò xứ Huế, Ngồi cho thầy vẽ bức chân dung Nhìn trò sao bút màu run quá, Thầy sợ vẽ xong nét cuối cùng. Thầy xa Huế giữa đêm trời tối Tránh phút giây mình tiễn biệt nhau Thầy trẻ quá nên đa cảm lắm Sợ nghe nức nở tiếng còi tàu. Khi cùng tiễn biệt ở sân ga Giây phút này sao khỏi lệ sa Trò vẫy tay chào, thầy cúi mặt Tàu qua chở hết bóng ngày qua. Thầy mua vé chuyến đi đêm tối Hành lý đơn sơ: áo bạc màu Với một trái tim tràn kỷ niệm Ngày về xứ Huế chắc còn lâu. Thầy ơi! Có biết đêm đưa tiễn Em mặc đồ đen, đứng cuối đường; Khóc mướt khi tàu qua xóm trọ Lần đầu em hiểu nghĩa yêu đương. Khi bóng tàu qua trong nước mắt Khói bay vương vấn bến sông Hương. Giam mình gác trọ, em ngồi khóc Sương rụng đêm nay ướt mái trường. Đợi học bài xong em đốt nến, Xông hương trầm, ủ bức chân dung. Nhìn màu sắc, thấy thầy run rẩy, Vì sợ vẽ xong nét cuối cùng. Đêm nay em viết trong lưu bút Xin gọi thầy bằng một tiếng anh. Đuôi tóc thề kèm thư mới viết Gởi về Gia Định, mộng ngày xanh.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào