Tóc mây Hà Nội năm nào Em đem từng sợi buộc vào đời anh Bây giờ tóc bạc, tóc xanh Tình xưa anh vẫn quẩn quanh tìm hoài Dịu dàng đầu ngả bờ vai Rất âm thầm tiếng thở dài thân quen Kể từ ngày tháng không tên Xin thôi nhớ mãi mãi đêm cuối cùng Ôm anh mắt lệ rưng rưng Dẫu xa nhau… nhớ, xin đừng quên nhau Bốn mươi năm, cuộc tình sầu Bốn mươi năm, mối duyên đầu khó quên Vẫn bờ tóc rối nhung êm Mỗi lời yêu, mỗi lời thêm ngập ngừng Môi ai lay động khẽ rung Tình như tóc rối, xin đừng gỡ ra.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào