Tổ tôm phú
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Văn Nghĩa
Một số bài cùng từ khóa
– Đánh tổ tôm– Thú tổ tôm
– Hý vịnh hà sào (Đùa vịnh đánh tổ tôm)
– Đánh tổ tôm
– Làm trai phải đánh tổ tôm
Bảy mảng trên tay; Ba hàng trước mặt. Khi thừa nhàn, giở cuộc tụ tam; Chừng đồng lạc, vào nhòng đệ nhất. Hội gặp thiên khai thái vận, gần xa đâu là chẳng mừng ran; Cuộc chơi thượng thắng trí cao, nhớn nhỏ biết điều cùng vui thật. Thủa ấy: Giản việc thông mang; Có chiều an dật. Truyện bất can, nghe cũng nhàm tai; Buổi vô sự, ngủ đà chán mắt. Khách đài các một mùi một trải: Chè sen, rượu thuốc, tiệc hứng vui vầy; Nhà phong lưu mọi vẻ mọi hay: Dựa gấm, chiếu hoa, thế ngồi tiêm tất. Vậy mới: Thử biết thấp cao; Xét xem khoan nhặt. Tiền mặt, đem xuất thổ chất đầy; Bài da, nên trang kim tốt ngật! Hình thế trăm hai mươi lẻ: ăn xuyên, ghé bí, một quân hơn, kém phải suy lường; Tinh thần năm bảy hội liền, chực rộng, ù thông, mấy nước dọc, ngang càng chiu chắt. Trong khi chơi cũng có kinh quyền; Cao thế đánh mới hay trí thuật. Đen thời: Đặt bỏ ngồi hêu; Cầm bài ngủ gật. Trôi chửa xong, đầu cánh lại tuôn thêm; Ăn mà tốt, tay trên liền phỗng mất. Gà vịt chịu không dám đánh, đảo trăm cấp, thấy đôi ông lão, ôi liền tam bản cắn theo đuôi; Tôm lèo chực những không ù, mở ba vòng, điều một con yêu, nhác đã thập thành còn thiếu cật. Người sốt gan thấy cũng buồn cười; Kẻ xấu nết nghĩ càng đổ ghét. Đỏ thời: Phỗng ngỡ mưa tuôn; Ù như chớp giật. Gặp ăn tốt, lại xui vào; Vừa chực sẵn, liền mở bật! Bán chi nẩy, rồi liền toàn bạch, vén cánh bắt giải lợn béo, rằng cao, khoe một tấc đến trời; Tam khôi thông, vừa đủ thập hồng, vểnh râu thách lấy gà mòn, được thế, nói mấy lời dậy đất. Vang lừng kẻ đỏ nói chua cham; Phẳng lặng làng đen ngồi đắng ngắt. Kìa xem: Bao kẻ chơi chằng; Quen nghề kiếm vặt. Gọi tên là bạc, toan những càn khôn; Bưng mắt lấy tiền, biết đâu giáp ất. Nhạt nước ốc trò chơi vô vị: Tam cúc, đố mười, đấu linh, bảy kiệu, thấy đâu là vẻ thanh cao; Ngang càng cua lối ở bất tình: Sa quay, chẵn lẻ, rồi mỏ, ba que, hết thẩy những tuồng thô suất. Đem mấy nghề lươn lẹo so xem; Sao bằng thú tôm già ăn đứt. Tuy vậy: Vui chớ loang toàng; Chơi đừng ngoa ngoắt. Chán thời thôi, há đến say mê; Thua phải trả, nào từng chi chắt. Thấp mà đỏ dẫu được chừng bát vạn, e tình xử nghĩa chẳng bền dai; Cao mà đen thời ra dạng cửu văn, nữa cuộc giao tài thêm bứt rứt. Chi bằng phải khoảng vui chơi; Chớ để đến điều rầy rật. Làng ta nay: Tính sẵn tri năng; Học gồm văn chất. Nghiệp nho gia sách vở thuộc lầu; Nghề tài tử văn chương trong vắt. Độ phỏng sáu đồng dưỡng thọ, thủ đàm nguyên những kẻ thực thà; Chừng chơi vài trống đào tình, diện hậu sẵn mấy thằng nhỏ nhoắt. Gọi là mượn thú mua vui; Há lấy tụ tam làm ý tất.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào