00.00

Một số bài cùng tác giả

Thế tục phú Phú lẽ tục
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 09:51

Bảy mảng trên tay; Ba hàng trước mặt. Khi thừa nhàn, giở cuộc tụ tam; Chừng đồng lạc, vào nhòng đệ nhất. Hội gặp thiên khai thái vận, gần xa đâu là chẳng mừng ran; Cuộc chơi thượng thắng trí cao, nhớn nhỏ biết điều cùng vui thật. Thủa ấy: Giản việc thông mang; Có chiều an dật. Truyện bất can, nghe cũng nhàm tai; Buổi vô sự, ngủ đà chán mắt. Khách đài các một mùi một trải: Chè sen, rượu thuốc, tiệc hứng vui vầy; Nhà phong lưu mọi vẻ mọi hay: Dựa gấm, chiếu hoa, thế ngồi tiêm tất. Vậy mới: Thử biết thấp cao; Xét xem khoan nhặt. Tiền mặt, đem xuất thổ chất đầy; Bài da, nên trang kim tốt ngật! Hình thế trăm hai mươi lẻ: ăn xuyên, ghé bí, một quân hơn, kém phải suy lường; Tinh thần năm bảy hội liền, chực rộng, ù thông, mấy nước dọc, ngang càng chiu chắt. Trong khi chơi cũng có kinh quyền; Cao thế đánh mới hay trí thuật. Đen thời: Đặt bỏ ngồi hêu; Cầm bài ngủ gật. Trôi chửa xong, đầu cánh lại tuôn thêm; Ăn mà tốt, tay trên liền phỗng mất. Gà vịt chịu không dám đánh, đảo trăm cấp, thấy đôi ông lão, ôi liền tam bản cắn theo đuôi; Tôm lèo chực những không ù, mở ba vòng, điều một con yêu, nhác đã thập thành còn thiếu cật. Người sốt gan thấy cũng buồn cười; Kẻ xấu nết nghĩ càng đổ ghét. Đỏ thời: Phỗng ngỡ mưa tuôn; Ù như chớp giật. Gặp ăn tốt, lại xui vào; Vừa chực sẵn, liền mở bật! Bán chi nẩy, rồi liền toàn bạch, vén cánh bắt giải lợn béo, rằng cao, khoe một tấc đến trời; Tam khôi thông, vừa đủ thập hồng, vểnh râu thách lấy gà mòn, được thế, nói mấy lời dậy đất. Vang lừng kẻ đỏ nói chua cham; Phẳng lặng làng đen ngồi đắng ngắt. Kìa xem: Bao kẻ chơi chằng; Quen nghề kiếm vặt. Gọi tên là bạc, toan những càn khôn; Bưng mắt lấy tiền, biết đâu giáp ất. Nhạt nước ốc trò chơi vô vị: Tam cúc, đố mười, đấu linh, bảy kiệu, thấy đâu là vẻ thanh cao; Ngang càng cua lối ở bất tình: Sa quay, chẵn lẻ, rồi mỏ, ba que, hết thẩy những tuồng thô suất. Đem mấy nghề lươn lẹo so xem; Sao bằng thú tôm già ăn đứt. Tuy vậy: Vui chớ loang toàng; Chơi đừng ngoa ngoắt. Chán thời thôi, há đến say mê; Thua phải trả, nào từng chi chắt. Thấp mà đỏ dẫu được chừng bát vạn, e tình xử nghĩa chẳng bền dai; Cao mà đen thời ra dạng cửu văn, nữa cuộc giao tài thêm bứt rứt. Chi bằng phải khoảng vui chơi; Chớ để đến điều rầy rật. Làng ta nay: Tính sẵn tri năng; Học gồm văn chất. Nghiệp nho gia sách vở thuộc lầu; Nghề tài tử văn chương trong vắt. Độ phỏng sáu đồng dưỡng thọ, thủ đàm nguyên những kẻ thực thà; Chừng chơi vài trống đào tình, diện hậu sẵn mấy thằng nhỏ nhoắt. Gọi là mượn thú mua vui; Há lấy tụ tam làm ý tất.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào