Mưa qua chắn lối em vào Hạt vung trắng xoá tơ đào áo em Tóc thề thả xuống vai nghiêng Kết mưa trổ nhánh oan khiên giữa đời. Ta như giọt nước chẻ đôi Nửa mang lên núi nằm phơi hình hài Để nghe dấu tích tàn phai Từ âm vang tiếng thở dài lẻ loi. Nửa em còn đọng trên môi Cho son phấn biết bồi hồi bóng gương Quằn vai ta gánh vô thường Mang núi xuống biển trải đường em qua. Mưa đan mỏng áo lụa là Chưa kịp ngoảnh lại đã xa muôn trùng Tơ trời dẫu có bao dung Cũng đâu buộc nổi tận cùng bể dâu…

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào