(Tặng N và Nh) Muốn nói nghìn câu xin lỗi Muốn nói vạn lời nhắn gửi Chỉ xin anh một điều: Đừng nghĩ ngợi, buồn lo! Ngôi nhà mình vẫn nguyên vẹn như xưa... Em đã dỗi hờn như thể trời mưa Đổ sầm sập xuống tràn sân, tràn ngõ Anh ở xa chẳng thể về để dỗ Đã bao lần cứ thế, tự nguôi ngoai... Em thương mình lắm lắm, mình ơi Khi cứ hình dung trên chặng đường dài dặc Một mình anh giữa trời khuya giá rét Lầm lũi đi gió quất rát mặt người... Thế là quên, là hết giận anh rồi Chỉ còn thương và ước gì mọc cánh Để em bay đến bên mình ủ ấm Để vẹn tròn hai đứa lại có nhau... Tay trong tay, đầu lại sát bên đầu Con đường ấy sẽ không còn dài nữa Vất vả chia đôi - khổ đau xẻ nửa Em bên mình cho đến tận mai sau... Em bên mình - dù đi đâu, về đâu Vầng trăng sáng dẫu có ngày núi khuất Em với mình như mặt trời - quả đất Đến một ngày hai bóng sẽ lồng chung... Tình yêu em không có tận cùng Sẽ quấn quýt, suốt một đời quấn quýt Lúc hờn dỗi cũng là khi thương nhất Em bên mình - chết cũng chẳng rời xa...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào