Tình vô phương
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Chiêu Dương
Dốc hết vào em tất cả linh hồn trắng phếu Sao mất hút giữa thăm thẳm đại dương Lòng em quá bầu trời lồng lộng hay tình tôi vô phương? Hướng em đi bình minh rải nhạc thiên đường Chỗ tôi đắm chìm đêm địa ngục Tình lệch pha, vực sâu ngăn cách! Lý trí bảo thôi Tim vẫn chảy tan trôi đi khôn níu lại Vô hồn khua khoắng, bơi trong ước vọng điệp trùng Kiệt sức, nhận ra nỗi bi ai cực đại! Vay bao nhiêu kiếp rồi? Vẫn chỉ có duyên không nợ Đày đoạ làm gì gần trong tấc gang mà xa xăm diệu vợi? Gửi mây trời mang đến em nụ hôn sau cuối Thay tiếng chào tôi giã từ sự sống đợi luân hồi Kiếp sau, xin hãy là oan gia em nhé!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào