Tình lãng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Thiên Thư
Trong một khung cửa tím Bên trên tầng lầu cao Em choàng áo hoa đào Chiều chiều ngồi chải tóc Anh bên kia quán cóc Nhìn lên tình lao xao Em gầy như chiêm bao Vu vơ cười trước kính Đôi mắt tình dấp dính Tròn như hai vì sao Anh rầy ước mai sau Mong một lần gặp mặt Gửi tia nhìn im bặt Tắt sau vòm cửa cao Rồi đến một hôm nào Chống cằm nghiêng xuống phố Gặp mắt nhìn ngồ ngộ Em nhíu mày thanh tao Thế rồi anh đi xa Vẫn nhớ hoài con mắt Vẫn thèm lần gặp mặt Thèm nhìn đôi môi hoa Thế rồi cuối mùa thu Anh về ngồi quán cũ Cửa phòng em màn rủ Dưới nhà em tang ma Người bưng hình em ra Ôi tóc dài như suối Anh chết lòng tiếc nuối Gặp mặt rồi xót xa Anh đi theo quan tài Những vành hoa trắng muốt Như dáng em tha thướt Bàng hoàng như chiêm bao Rồi anh sống lao đao Sợ chẳng về quán cũ Mối tình riêng ấp ủ Chết một mình mình hay Rồi mãi đến chiều nay Tình cờ ngồi quán nọ Nhìn lên - Em vẫn đó Cười soi gương... tóc bay
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào