00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 13:18

(Tặng tôi) Thế kỷ già nua, thiên kỷ cũng mốc meo Năm với tháng rủ nhau đi hết Linh cảm nói rằng tôi đã chết Vào phút giây thời khắc điểm 2000 Trên con tàu Titanic - Thời gian Tôi chầm chậm chìm dần vào đáy nước Không còn ai, không còn gì phía trước Đợi chờ tôi, ngoài thăm thẳm màn đêm... Nhưng từ đâu, em đột ngột hiện lên Trước mát tôi như Chúa ngày sáng thế Trên chiếc ngai vàng kết bằng tuổi trẻ Và trên đầu vòng nguyệt quế của tình yêu Chìa bàn tay như thể một chiếc phao Em cuối xuống trên đầu người sắp chết Và tất cả bỗng sáng bừng lên hết Cả thế kỷ già nua, cả thiên kỷ mốc meo Tôi nhìn trời, trời bỗng trong veo Tôi nhìn đất, đất đầy hoa trái Tôi nhìn đời, đời như trẻ lại Những mắt người trong suốt tựa pha lê Nhữngc tiếng cười, giọng hát si mê Và chim hót, như lần đầu chim hót Và gió thổi trên đồng xanh rào rạt Và mùa xuân như một suối hoa đào Soi mặt người rạng rỡ giữa chiêm bao... Nhưng tôi biết, trời ơi, tôi biết Rằng tất cả chỉ là ảo giác Cái ốc đảo hoang đường trên sa mạc Ánh cầu vồng hư ảo dưới cơn mưa Người lừa tôi và tôi tự đánh lừa Khi chầm chậm chìm dần vào đáy nước Không còn ai, không còn gì cứu được Con tàu tôi sóng đánh đã tan tành Dẫu cho em đến kịp để hồi sinh Hồi sinh rồi lại đem đi giết Năm với tháng rủ nhau đi hết Thế kỷ già nua, thiên kỷ cũng mốc meo Thời gian ngừng, yêu dấu cũng tàn theo...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào